Thơ gửi mùa đông

Chút nắng xa cỏ úa trải lặng thinh.

Anh vừa đi vừa đếm bước chân mình.

Gió phất phơ nỗi nhớ dài cánh bướm .

Cây rung rung đọng lại mấy giọt tình.

 

Chỉ còn đây biêng biếc một mùa đông.

Em xa tít chân trời như cánh én.

Càng phiêu lãng tâm tư càng trĩu nặng.

Sợi nhớ dài xâu chuỗi tháng ngày thương.

 

Mùa đông mưa không ướt cỏ bên đường.

Áo trắng cũ vấn trong cùng nắng ấm.

Anh vẫn biết trời cao và biển rộng.

Tin một ngày ta sẽ gặp lại nhau.

 

Đêm sài gòn anh thở rất sâu.

Mùa đông thơm cỏ hoa đồng nội.

Thương quê nhà mưa tuôn gió thổi.

Áo trắng thương giấc ngủ chợt chiêm bao.

                              Thơ : NGUYỄN NHO KHIÊM

 

 

 

Thư giãn khác